TỦ SÁCH NẺO VỀ

Nẻo về: Kỳ 6 (kỳ cuối)
Nẻo về: Kỳ 6 (kỳ cuối)
Trắng tay chưa đủ, mất vợ chưa đủ, tự tử chưa đủ, nằm chết bẹp ngoài nghĩa địa hoang tàn chưa đủ. Khó hơn tất cả mọi khó khăn. Đáng sợ hơn cả cái chết. Ma túy, tốt nhất nên tránh xa nó ra. Nhưng với những người trót nghiện, dù khó, tôi nghĩ là nếu còn giữ được nhân cách, nếu quyết tâm thật sự, đối tượng hoàn toàn có thể cai được
Nẻo về: Kỳ 5
Nẻo về: Kỳ 5
 Đặc biệt, tôi về nhà, giật đứt mấy cái dây điện trong tivi, đài đĩa của bố mẹ, rồi kêu nó hỏng, rồi giả vờ tử tế cõng tivi đi sửa. Nối cái dây là xong, nhưng tôi về nói sửa hết 1 triệu đồng, thay đồ mới tốt hơn cả đồ cũ bố mẹ ạ. 
Nẻo về : Kỳ 4
Nẻo về : Kỳ 4
Bà Lương Thị Vân, gần 80 tuổi, mẹ của Lê Trung Tuấn nói với người hiệu chỉnh cuốn sách này: “Nó (Tuấn) nghiện quá, nó bán hết cả nồi niêu, xong chảo, chậu thau, quần áo…, bán không còn cái gì.
Nẻo về: Kỳ 3
Nẻo về: Kỳ 3
Sau này, bố tôi đã tự nhận lỗi lầm nào đó của ông trong việc chủ quan để cho tôi trượt dài rồi thành đứa nghiện hút. Lúc ấy, lòng tôi đau như có ai dùng cái cật nứa sắc lẻm mà cắt cứa. Bố rầu rĩ ép các nếp nhăn trên gương mặt già nua của mình, chúng chun lại thành từng… bó, rồi nước mắt ông ứa ra.
Nẻo về: Kỳ 2
Nẻo về: Kỳ 2
Tôi chìm vào thuốc phiện, rồi lại đánh đu đời mình với heroin. Lúc đầu là hút, sau là hít, sau nữa là bơm ma túy thẳng vào tĩnh mạch. Tôi thấm thía lắm, ma túy là thứ mà đã dính vào rồi thì thành nô lệ của nó.
Nẻo về: Kỳ 1
Nẻo về: Kỳ 1
Lam lũ, tằn tiện vậy, nhưng so với vùng đất chiêm khê mùa thối quê mình, tôi cũng đã sớm thấy rõ mình còn sung sướng hơn một số bạn bè cùng quê, cùng trang lứa.
Lời người hiệu chỉnh Nẻo về
Lời người hiệu chỉnh Nẻo về
Tôi hơi bất ngờ khi một người bạn cứ quyết liệt gọi điện, xin tôi “ngắt” cái sự ngày càng bận bịu đến vô tâm của mình ra để thu xếp gặp gỡ một con người mà anh ta coi là “rất kỳ lạ”. “Nhà báo sẽ thích nhân vật này ngay”.  
Chú Lê Trung Tuấn kính mến!
Chú Lê Trung Tuấn kính mến!
Trước khi chú về trường con để giới thiệu cuốn sách “Nẻo về”, qua lời giới thiệu của cô giáo chủ nhiệm lớp con, làm con rất ngạc nhiên. Con đã nghĩ “người lớn thật khó hiểu, mời nhà ngoại cảm về trường để làm gì cơ chứ? Trường học và tâm linh đâu có gì liên quan đến nhau?
Tại sao tôi viết "Nẻo về"?
Tại sao tôi viết "Nẻo về"?
Tôi đã viết với tư cách của một người Đảng viên chân chính, không thể khoanh tay đứng nhìn một bộ phận các bạn trẻ hôm nay đang ném đời mình vào ma tuý, và rồi sẽ chịu sự hủy hoại đến khủng khiếp của con quái vật không mang hình dáng đó.